Chuyển đến nội dung chính

Cà rốt, trứng và cà phê

Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.
Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.
Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.

Cà rốt, trứng và cà phê
Cà rốt, trứng và cà phê

Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.
Điều này nghĩa là gì vậy cha, cô hỏi.
Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác nhau.
Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc, trở nên rất mềm.
Trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.
Cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.
Quay sang hỏi con gái: Còn con, con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.
Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp và đẹp đẽ, nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực.
Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.
Con sẽ sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.
Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
[Sưu tầm]
Tuy còn nhiều mảnh đời khó khăn, vất vả, nhưng cách chung thì trong nước cũng như nước ngoài, cuộc sống đã khá hơn trước nhiều. Con người có nhiều điều kiện hơn để phát triển trí tuệ, cống hiến tài năng xây dựng xã hội, Giáo hội, gia đình trong nhiều sinh hoạt khác nhau.
Loại cà rốt. Ngày nay, nhiều gia đình kinh tế khá giả giàu sang, nên việc đụng chân đụng tay làm việc ít lại. Cần việc gì là thuê mướn. Con cái từ khi sinh ra đã được sống trong nhàn rỗi, được lo lắng của cha từng chút đến độ chẳng phải làm gì cả. Không phải nắng mưa vất vả làm việc. Chỉ ăn rồi học, và cứ thế, họ lớn lên như một cây vả nhiều lá cành, nhưng lại không sinh hoa trái trong cuộc sống phục vụ, chia sẻ, cộng tác. Rồi khi sâu bọ, giông tố cuộc đời kéo đến thì không đủ sức ứng xử, chống đỡ.
Họ giống như loại cà rốt vậy. Bề ngoài đỏ đẹp, hào nhoáng, văn minh, là một bức tranh nhiều mầu sắc, nhưng chất lượng lại kém. Gặp một chút khó khăn là bỏ cuộc. Khi phải rơi những giọt mồ hôi thì cảm thấy bực bội, dễ cáu gắt. Khi gặp gian nan thì tháo lui. Lúc gặp trục trặc thì thất vọng chán nản. Họ dễ trốn chạy, tránh né cuộc sống và co mình lại như con rùa rụt cổ. Họ không đủ sức đón nhận nghịch cảnh, càng không đủ lực đứng ra đối mặt với sự việc để giải quyết vấn đề. Họ mềm nhũn như cà rốt gặp nước sôi vậy. Họ nhìn đời nhìn người bằng ánh mắt nghi ngờ, thiếu tin tưởng.
Loại trứng. Xã hội tuy văn minh tiến bộ vượt bậc, nhưng con người lại trở nên quá mỏng giòn, nhỏ bé và dễ đổ vỡ hơn. Những lý do mà ta có thể nhận ra dễ dàng là, xã hội tiến dần trong đường tục hóa. Chỉ biết có nước mình, nhà mình, xứ mình, bản thân. Con người tôn vinh lẫn nhau, tôn vinh chính mình. Con người biểu dương tự do cá nhân một cách lệnh lạc.
Khi con người càng quy về chính mình, dựa vào bản thân thì càng thấy mình là bé nhỏ so với vụ trụ, thế giới. Vì vậy, trở nên dễ vỡ đổ. Dù bề ngoài có một lớp vỏ về tiền bạc, quyền chức, bằng cấp, sức khỏe, nhưng đó là vật ngoài thân, nay còn mai mất, nên dễ vỡ như vỏ trứng vậy.
Tuy thế, hơn loại cà rốt. Loại người này, còn biết cố vượt lên chính mình, trèo lên nghịch cảnh để sống, nhất là khi đổ vỡ, té ngã, thì họ cố gượng gậy để tìm cơ hội tồn tại, xây lại cuộc đời. Và đời họ ngày càng thêm dày dạn, can trường hơn sau những lần vấp ngã.
Loại cà phêTầng lớp này, bề ngoài có vẻ không hấp dẫn, khó nuốt, khó tiếp xúc. Trông họ cứng cỏi, thô kệch, nhưng thực tế, đây mới là loại chất lượng. Bởi họ đã từng trải, đã giãi nắng dầm sương, lặn lội trong mưa nắng để kiếm sống. Họ như hòn sỏi sau nhiều lần lăn lộn, va chạm, cọ sát, thương tích, bào mòn, giờ trở nên nhẵn nhụi, cứng chắc.
Họ đứng vững trong cuộc sống, và làm chủ được đời họ. Họ nhìn đời cách thực tiễn hơn và nhìn người bao dung hơn, thương cảm hơn. Bởi họ đã nếm đủ hương vị ngọt ngào và cay đắng của cuộc đời. Những thương đau, khốn khổ, bất hạnh, thất bại… họ đều đã trải qua.
Như cà phê, tuy đen, nhưng nếu từ từ thưởng thức ta sẽ thấy thích thú bởi mùi thơm, vị đắng nguyên chất, khi có nước sôi chảy qua.
Loại người ngày cũng thế, khi tiếp xúc, từ từ sẽ thấy thú vị, hấp dẫn, dễ mến, đáng kính, đáng phục, đáng bàn hỏi. Bởi họ đầy đắp kinh nghiệm sống, và sẽ rất cảm thương, bao dung với người khác.
Loại người ngày thường rất từ tốn, bình an, chậm rãi. Chậm rãi trong khôn ngoan sâu sắc chứ không phải là không lo lắng quan tâm gì. Sống với họ ta sẽ được nâng đỡ khích lệ tinh thần rất nhiều, vì họ biết lúc nào cần nói, khi nào cần làm gì để giúp ta vượt qua thử thách cuộc đời. Gặp họ, ta sẽ có thêm sức mạnh để tiếp tục sống, tiếp tục xây dựng lại cuộc đời.
Cám ơn cà rốt. Cám ơn quả trứng. Cám ơn cà phê. Bởi nhìn vật thì nhìn lại mình. Nhìn mình để biết cố gắng vượt lên chính mình trong khó khăn, mồ hôi và nước mắt để có thể tạo ra những giọt đắng cà phê cho người thưởng thức, có ích cho người.

Tiếng anh thiếu nhi

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Truyện ngụ ngôn về ngọn nến

                                Vào một buổi tối mất điện người ta mang nến ra dặt ở giữ phòng và đốt cho nến cháy.Nến lung linh cháy sáng.Nến hân hoan ra rằng ngọn lửa nhỏ nhoi của nó đa mang lại ánh sáng cho cả căn phòng.Mọi người đều trầm trồ:Ồ,nến sáng quá,thật may mắn,nếu không chungd ta sẽ chẳng nhìn thấy gì cả".Nghe thấy vậy nến vui sướng dùng hết sức mình đẩy lui bóng tối xung quanh.             Thế nhưng,những dòng sáp nóng đã bắt đầu tan chảy ra,lăn dài theo chân nến.Nến thấy mình càn lúc càng ngắn lại.Đến khi chỉ còn một nửa,nến giật mình :"Chết mất,ta mà cứ cháy mãi thế này thì chẳng bao lâu sẽ tàn mất thôi.Tại sao ta phải thiệt thòi như vậy?"

Câu chuyện của Muốn và Cần

Nhìn chung, có một sự khác nhau rõ rệt giữa hai khái niệm cần và muốn. Tôi muốn có một chiếc Dylan, thật sự muốn như thế, nhưng tôi chỉ cần một chiếc Super Dream đàng hoàng để làm phương tiện đi lại, phục vụ công việc mà thôi. Đó, muốn được hiểu là những khao khát để phục vụ cho niềm vui, cái tôi muốn thể hiện, khao khát được chứng tỏ. Muốn dựa vào cảm tính của con người, và con người chúng ta muốn là vô hạn. Còn cần khác muốn thế nào? Cần là khi điều đó thực sự cần thiết cho chúng ta trong cuộc sống. Cần đảm bảo các yêu cầu: chỉ cần có được, tiết kiệm được, tính hữu dụng cao, đảm bảo trong một quá trình. Cần không mang tính thời trang mà mang tính chiến lược, phụ thuộc nhiều vào lý trí của con người. Và tôi chỉ cần như thế… WANTS (cái mình muốn) NEEDS (cái mình cần)  Câu chuyện của Muốn và Cần Gia đình: Ai cũng muốn cho mình có được một gia đình hạnh phúc, với ba mẹ, anh chị em, ông bà… Với những bữa cơm đầm ấm, đầy tiếng cười. Tối cuối tuần có thể cùng nhau ăn nhà hàn...

Đơn giản hãy gọi người ấy là "Mẹ"

Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế: - Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này? Thượng Đế đáp: - Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo. Đứa bé lại nài nì: - Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ? Đơn giản hãy gọi người ấy là "Mẹ" Thượng Đế đáp: - Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc. Đứa bé lại hỏi: - Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?